CÂU CHUYỆN CỦA DAKODA DOWD

Tháng Mười Hai 5, 2011 gửi bởi: admin  
Chuyên mục: Tâm lý

Tâm Nguyên - Theo FindArticles

Tôi đã học được sự mạnh mẽ ngay khi cuộc sống trở nên tồi tệ và cách làm cho những người mà bạn yêu thương để họ cảm thấy yên tâm hơn như người mẹ của tôi. Và lời khuyên của tôi cho những ai mất đi người thân hãy tìm một cái gì đó để bạn cảm thấy tốt hơn, giống như golf đã mang đến cho tôi - câu chuyện của cô bé Dakoda Dowd, 12 tuổi đã được chơi trong giải golf chuyên nghiệp LPGA.
winter_golf_iii_by_laama_harakas-d3a4p0o-laama-harakasdeviantart

Gia đình luôn là điều quan trọng nhất với tôi và niềm đam mê của tôi là chơi golf. Tôi thường chơi với cha của mình từ năm 4 tuổi, đến năm lên 10 thì tôi đã “vượt qua” được ông ấy. Và mẹ tôi luôn là người có mặt để cổ vũ tôi trong tất cả các trận đấu. Tôi chơi giải đấu đầu tiên năm 8 tuổi và đến nay đã được 300 giải. Chiến thắng lớn nhất của tôi là Junior Golf Tournament Canada. Chơi golf thật sự là một điều rất quan trọng với tôi.
celebrate

Tất cả mọi thứ  trong cuộc sống của tôi thật tuyệt vời cho đến khi mẹ tôi bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư vú. Thật sự lúc ấy tôi không hiểu được căn bệnh ung thư nguy hiểm như thế nào, tôi chỉ thấy buồn khi mẹ tôi bị bệnh.

Sau khi phát hiện bệnh, mẹ tôi phải làm phẫu thuật và dùng thuốc điều trị. Tóc bà bắt đầu rụng dần đi. Tôi cảm thấy rất sợ hãi nhưng mẹ tôi thật tuyệt vời, bà đã giúp tôi mạnh mẽ hơn trong những tình huống xấu nhất. Mặc dù vậy nhưng bà vẫn muốn tôi phải tập chơi golf mỗi ngày. Và golf đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi, làm tan biến những gì buồn đau trong cuộc sống lúc ấy của gia đình tôi.

Tôi hy vọng mẹ tôi sẽ dần bình phục trở lại, nhưng đột nhiên một năm sau căn bệnh ung thư tái phát. Cha tôi nói bệnh của mẹ đã trở nên tồi tệ hơn vì đã di căn đến xương và gan, nên mẹ tôi chỉ còn sống được khoảng một năm nữa thôi. Tôi đã cố gắng vượt qua nỗi sợ hãi một năm trước nhưng bây giờ tôi không biết có thể làm được nữa hay không. Mẹ tôi nói sẽ dành tất cả thời gian còn lại trong cuộc sống cho tôi nhưng bù lại tôi không bao giờ được bỏ chơi golf, không bao giờ được phép từ bỏ giấc mơ của mình.
huggingmom

Cha tôi phải bán nhà và cả gia đình chuyển đến sống trong một căn nhà nhỏ ở vùng ngoại ô để có tiền chi trả các khoảng phí điều trị cho mẹ. Tôi cảm thấy bất lực và giận với chính mình khi không thể làm gì giúp mẹ vơi đi những cơn đau mỗi đêm. Tôi thật sự lo lắng mẹ tôi sẽ không còn xuất hiện trong các sự kiện trọng đại của cuộc đời tôi nhưng mẹ nói sẽ luôn luôn ở bên cạnh tôi. Tôi biết mẹ tôi không muốn lúc đó bà chỉ có mặt trong kí ức, trong các bức ảnh của gia đình. Tôi muốn mẹ sống mãi bên cạnh tôi nhưng lúc này sự sống của mẹ đã nằm trong tay của Chúa.

Tôi luôn mơ ước được chơi ở LPGA và mẹ tôi cũng mong muốn được thấy tôi chơi trong giải golf chuyên nghiệp này, nhưng bây giờ tôi nhận ra điều khó khăn nhất chính là mẹ tôi không thể đợi được đến ngày đó.

Như một phép lạ, mùa thu năm đó tôi đã nhận được một cuộc gọi từ CLB Ginn mời tôi tham dự giải LPGA ở Florida vào tháng 4. Họ nói đã nghe câu chuyện của tôi và quyết định cho tôi chơi trong giải đấu này mặc dù tôi chỉ mới có 12 tuổi. Tất cả chúng tôi đều cảm thấy hết sức bất ngờ vì điều này. Bây giờ mẹ tôi đã có thể nhìn thấy giấc mơ của tôi đã thành sự thật. Mẹ tôi rất tự hào về những thành tích của tôi, nhưng tôi còn tự hào về nghị lực mạnh mẽ của mẹ tôi hơn. Bà nói rằng cuộc thi của tôi chính là điều quan trọng nhất đối với bà. Tôi sẽ chơi hết sức mình nhưng thực sự không quan tâm thắng hay thua, miễn là mẹ tôi đã được xem tôi chơi ở giải đấu này như mơ ước của bà và cả của tôi. Cho dù thế nào tôi vẫn sẽ theo đuổi giấc mơ golf vì tôi biết đó là tất cả những gì mẹ tôi đã mong muốn, dù đó là ngày cuối cùng trong cuộc sống của bà.

MỤC TIÊU CỦA CUỘC SỐNG

Tháng Mười Một 4, 2011 gửi bởi: admin  
Chuyên mục: Golf and Life, Tâm lý

Tâm Nguyên - Lược dịch từ Golf Digest

fromthedeeprough

Một buổi chiều tháng 5 cách đây 6 năm, vợ tôi lái xe đưa 2 con trai đến gặp bác sĩ nha khoa. Khi xe của cô ấy đang đậu bên lề đường thì bất ngờ có một chiếc xe khác chạy với tốc độ 70 dặm/h, người tài xế đang trong tình trạng say rượu đã đâm sầm vào xe của vợ con tôi. Và họ đã không thể trở về với tôi sau tai nạn ấy. Lúc ấy vợ tôi 49 tuổi, 2 con tôi Alex 12 và Sam 9 tuổi. Người tài xế sau đó đã bị kết tội và phải chấp hành hình phạt tù.

Vợ tôi đã từng nói “sống vì mục tiêu ở phía trước”. Và cũng giống như những người đàn ông khác, mục tiêu cho phía trước của tôi là một gia đình hạnh phúc và sung túc. Nhưng đột nhiên tôi đã mất đi những người thân yêu nhất trong gia đình của mình. Bốn tháng sau đó, cửa hàng trang sức hơn 20 năm qua của tôi đã bị cháy rụi trong một cơn hỏa hoạn. Tôi cố gắng xây dựng lại nó. Sau mỗi ngày làm việc vất vả, tôi thường đi bộ trước cửa nhà. Trong căn nhà trống trải, cảm giác cô đơn và nặng nề tràn ngập cuộc sống của tôi. Tôi cần tìm ra một lối thoát, giảm bớt sự căng thẳng và buồn đau. Tôi nghĩ chơi thể thao là cách tốt nhất.

Một người bạn đã hướng tôi đến với việc chơi golf mỗi ngày nếu tôi muốn có một cuộc sống thoải mái và thành công. Suy nghĩ về điều đó, tôi bắt đầu đến với golf và tự đặt ra cho mình những mục tiêu mới trong chuyến hành trình chơi golf trên những cung đường mới. Tôi sẽ đi đến 50 tiểu bang và chơi golf ở những nơi đó. Tôi nghĩ mình cũng không cô độc, bởi sẽ có những người bạn cùng chơi.

Tôi đi đến nhiều nơi, từ thành phố quê hương ở Michigan, đến Farmington Hills. Tôi cũng đã đến Hawaii, Alaska. Điểm Handicap của tôi cũng đã di chuyển từ 14 xuống 11. Đi nhiều nơi đã khiến tôi tốn khá nhiều tiền bạc, nhưng cái tôi cần là một thứ khác đó là niềm tin vào cuộc sống và mục tiêu ở phía trước. Rất may là tôi đã không mất quá nhiều thời gian cho cửa hàng của mình nhờ tôi có những nhân viên quản lí thật sự tuyệt vời, họ rất đáng tin cậy.

Trong chuyến hành trình của mình, điều vui sướng nhất là được gặp nhiều người và được chờ đợi họ cùng đánh với tôi trên green. Tôi đã có một chuyến đi nhiều ý nghĩa, được gặp nhiều người và chắc chắn chúng tôi vẫn giữ liên lạc để trở thành những người bạn tốt cả lúc tee off. Một điều thật hạnh phúc đến trong cuộc sống của tôi, vào tháng 6 năm 2007, khi tôi đọc được một tờ báo trong sảnh khách sạn. Thông tin về đứa con đầu tiên của tay golf số 1 thế giới Tiger Woods được đặt tên là Sam Alexis - trùng với tên con trai tôi.

Bây giờ tôi đã có nhiều thứ hơn để bù đắp lại cho những mất mát quá lớn mà tôi phải gánh chịu trong quá khứ. Tôi đặt ra mục tiêu khi mình 53 tuổi, đó là sẽ chơi golf ở 100 quốc gia. Tôi biết mình cần phải có một mục tiêu phía trước để sống và vươn tới như lời vợ tôi đã từng nói.

Dẹp bỏ những xao động tư duy trên Tee Box

Tháng Chín 28, 2011 gửi bởi: admin  
Chuyên mục: Golf and Life, Tâm lý

Nguyên Lâm

“Đừng có nghĩ ngợi lung tung, mình đang chơi golf”, đây là một lời tự nhủ đơn giản nhưng với nhiều golfer lại không dễ thực hiện.

Rory McIlroy Đọc tiếp

BÀI HỌC TRÊN SÂN GOLF

Tháng Chín 5, 2011 gửi bởi: admin  
Chuyên mục: Golf and Life, Tâm lý

Tâm Nguyên – lược dịch từ Men Web

Cha đã cho tôi biết đến golf vào mỗi buổi sáng, khi màn sương còn lơ lửng trên những fairway. Ông đã cho tôi lựa chọn một cây gậy golf, chỉ cho tôi những nghi thức và kỹ thuật trước khi đánh golf. Cha và sân golf không chỉ cho tôi hy vọng để có được những cú đánh tốt và một vòng đấu tuyệt vời mà còn chỉ cho tôi những trách nhiệm cần có trong cuộc sống của mình.

SPT (Thomas)
Đọc tiếp

SỨC MẠNH CỦA GOLF

Tháng Bảy 29, 2011 gửi bởi: admin  
Chuyên mục: Golf and Life, Tâm lý

Tâm Nguyên – Theo Golf Digest

Năm 1996, cuộc sống của tôi trở nên hỗn loạn và thay đổi khi cùng lúc có quá nhiều biến cố xảy ra với bản thân và gia đình tôi. Tôi nghĩ mình rồi sẽ bị trầm cảm với những vết thương dai dẳng nhưng golf đã “cứu” tôi.

Năm đó, có một cuộc điện thoại vào giữa đêm. Một giọng nói nước ngoài, tôi nghe không được rõ nhưng biết rằng là một bệnh viện ở Tây Ban Nha. Họ thông báo cho tôi biết con trai tôi đã bị viêm màng não. Sau đó, liên tiếp những điều không tốt lành đến với gia đình tôi. Cuối tháng, cha dượng gọi điện cho tôi, ông báo tin mẹ tôi đã qua đời ngay trên giường ngủ của bà vào sáng sớm. Trước đó, sức khỏe của bà đã rất yếu do căn bệnh tắc nghẽn động mạch phổi.

Đọc tiếp

GOLF LẤP ĐẦY KHOẢNG TRỐNG TRONG TÔI

Tháng Năm 26, 2011 gửi bởi: admin  
Chuyên mục: Golf and Life, Tâm lý

15 năm về trước con trai tôi qua đời trong một tai nạn giao thông. Tôi và vợ đã ly hôn. Tôi cũng không còn cha mẹ, anh em vì thế tôi cảm thấy cô đoc trong cuộc sống của mình. Và sự ra đi của con trai đã để lại trong tôi một khoảng trống dường như không gì có thể lấp đầy được.

addington-court-golfmark-ac

Khoảng thời gian đó, cuộc sống không còn ý nghĩa với tôi. Tôi rất day dứt khi không thể bảo vệ được con trai mình. Tôi chui rút trong vỏ bọc của riêng mình mặc dù tôi vẫn trở lại làm việc. Và sau 20 năm công tác trong lĩnh vực tòa án hình sự, tôi quyết định chuyển sang công việc mới – hỗ trợ các vấn đề trẻ em tại trường trung học trung tâm Kalamazoo ở Mich, một nơi gặp nhiều khó khăn vào thời điểm đó. Khoảng 70% học sinh được miễn phí hoặc giảm giá khẩu phần ăn trưa. Công việc của tôi gặp nhiều khó khăn khi hầu hết thời gian tôi không biết phải làm sao để đạt được hiệu quả. Bởi lẽ, tôi phải cố gắng để giúp những đứa trẻ này nhận ra được sự kết nối giữa cuộc sống gia đình và những thiếu sót ở nhà trường, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích. Chúng vẫn quay trở lại con đường như cũ, trong vòng từ một hoặc hai năm hầu hết học sinh đã bỏ học giữa chừng.

Mùa đông đầu tiên đó tôi cảm thấy cơ thể bị suy nhược, cả về tinh thần và thể chất. Tôi chỉ có thể ăn và ngủ. Nó làm ảnh hưởng đến hiệu quả làm việc của tôi ở trường. Đầu năm sau, Victor Callahan - huấn luyện viên bộ môn golf ở trường đã hỏi tôi có muốn huấn luyện cho đội tuyển nữ ở trường tiểu học hay không. Chúng tôi đã đi chơi golf cùng nhau một vài lần. Tôi đạt được handicap là 11, vì thế Victor tin tưởng rằng tôi sẽ là một huấn luyện viên tốt cho các cô bé. Tôi cũng nghĩ như vậy.

Không hề có bất cứ khoản thu nhập thêm nào nhưng đó là điều tốt nhất cho tôi. Đột nhiên tôi bị vây quanh bởi 12 cô bé trẻ trung và tràn ngập năng lượng, khiến cho cuộc sống của tôi bận rộn hơn. Ngoài chơi golf chúng còn có thể tham gia vào ban nhạc của trường và các hoạt động ngoại khóa khác. Chắc chắn tôi sẽ dạy cho chúng một vài cú chip và những gì tương tự thế nhưng thứ mà tôi nhận lại được thật sự có ý nghĩa. Chúng đã đưa tôi trở lại cuộc sống bình thường trước đây, cởi mở và thoải mái hơn.

Ngày trước, James - con trai tôi cũng là một golfer giỏi, cậu bé chơi trong đội tuyển của trường trung học và có thể vượt qua số điểm 80. James bắt đầu chơi golf từ năm 14 tuổi. Cậu bé làm việc tại câu lạc bộ golf Lake Doster, phía Bắc của Kalamazoo để có thể chơi golf mỗi tối. Khi làm một huấn luyện viên golf cũng nhắc tôi nhớ đến những vòng đấu mà cha con tôi đã từng chơi với nhau. Đó là những thời khắc không thể nào quên.

Tôi năm nay đã 67 tuổi và làm huấn luyện viên trưởng cũng gần được 15 năm rồi. Và cũng sắp đến kỉ niệm11 năm ngày cưới của tôi với người phụ nữ tuyệt vời tên Pam. Cô ấy là một giáo viên ở trường giáo dục đặc biệt. Nếu như tôi không trở thành một huấn luyện viên golf thì có lẽ chúng tôi đã không thể gặp nhau và cuộc sống của tôi cũng không được vui vẻ như hiện tại. Các chàng trai trong đội tuyển của tôi đều được học chơi golf từ nhỏ, còn những cô gái thì chỉ mới bắt đầu. Tôi luôn muốn chúng chơi tốt hơn, đưa banh vào lỗ và giành chiến thắng. Tôi đọc tất cả các tạp chí hướng dẫn kỹ thuật và tâm lý trong golf, tìm ra những lời khuyên hữu ích cho các bài tập. Nhưng điều quan trọng nhất tôi là người mà những đứa trẻ có thể tin cậy, bởi vì tôi cũng dựa vào chúng để lấp đầy khoảng trống trong cuộc sống của tôi.

ĐÀN ÔNG VÀ NGHỆ THUẬT… TÁN TỈNH PHỤ NỮ

Tháng Năm 23, 2011 gửi bởi: admin  
Chuyên mục: Golf and Life, Tâm lý

“Thoạt tiên, phụ nữ tìm cách chống đỡ lại sự ve vãn của người đàn ông.
Sau đó, họ tìm cách ngăn cản người đàn ông ấy chạy trốn khỏi mình” – Oscar Wilde

Đàn ông và nghệ thuật... tán tỉnh phụ nữ
Có rất nhiều mày râu luôn băn khoăn với câu hỏi vì sao mình không “đào hoa” như một số anh chàng khác, mặc dù bản thân mình hội tụ đầy đủ các yếu tố của một “quý ông hoàn hảo”. Trên thực tế, có những anh chàng “tẩn ngẩn tần ngần nhưng lại đánh chết voi”, có thể lắm chứ, nếu anh ta nắm được những nguyên tắc vàng của “nghệ thuật tán tỉnh”.
Đọc tiếp

ĐIỀU KÌ DIỆU CỦA TÔI

Tháng Năm 10, 2011 gửi bởi: asiaflames  
Chuyên mục: Golf and Life, Tâm lý

Tôi có thể ra sân năm lần trong một tuần và chơi bằng tất cả khả năng của mình chỉ với một chân phải.

Và tôi đã giành chiến thắng tại giải vô địch Úc mở rộng dành cho người khuyết tật.

Điều kỳ diệu của tôi

Điều kỳ diệu của tôi

Tôi không nghĩ rằng Golf có thể thay đổi cuộc sống của tôi từ ngày cơn ác mộng kinh hoàng ấy ập đến với tôi cách đây 15 năm…
Đọc tiếp

  • Trang thứ 1 của 4
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • >