“HỎI KHÓ” GOLFER TRỌNG THĂNG
Tháng Mười Hai 6, 2011 gửi bởi: admin
Chuyên mục: Golfer 24/7
Nguyệt Minh
Lần đầu gặp anh Nguyễn Trọng Thăng - Thành viên sáng lập Công ty TNHH Tốp Ten là trong dạ tiệc CEO Night lần đầu tiên do Tạp chí Golf & Cuộc sống tổ chức tại Nhà hàng Au Manoir de Khai. Trong đêm dạ tiệc đó, anh được mời làm người “chạy chương trình” đấu giá từ thiện, và anh chạy thật, vì suốt hơn 1 tiếng đồng hồ đấu giá vật phẩm, anh như con thoi chạy qua chạy lại khắp nơi, từ sân khấu đến tận bàn của khách, từ khu vực A tới khu vực B, tay cầm micro, miệng nói liên hồi để khuấy động không khí, mồ hôi mồ kê đầm đìa. Những lần gặp sau này ấn tượng về golfer Trọng Thăng vẫn không hề thay đổi. Nói về anh, tính từ “sôi nổi” dường như còn hơi nhẹ, chưa nói hết cái sự “máu lửa” trong phong cách của anh. Vì thế, những vấn đề nêu ra thường bị các vị golfer khác tránh né thì anh đều trả lời nhiệt tình và tự nhiên.
PV: Chào anh! Được biết anh chơi golf khá lâu rồi, từ năm 1984 tới giờ cũng ngót ngét gần 30 năm. Chắc chắn trong một thời gian dài như vậy sẽ có rất nhiều chuyện thú vị xảy ra. Nhưng có khi nào anh cảm thấy chán chường với môn thể thao quý tộc này chưa?
Golfer Thăng: Chán chứ! Đánh một dạo không lên tay là chán. Nguyên nhân của việc này bắt nguồn từ việc tôi học đánh golf một cách tự phát. Hồi đó tôi làm Tổng giám đốc cho một công ty của Mỹ đặt trụ sở tại Hồng Kông. Hàng xóm của tôi là một ông người Pháp rất mê golf. Chính ông là người nói với tôi rằng “Ở Á Châu mà không đánh golf thì khó làm ăn” và tặng tôi một bộ gậy. Vốn mê thể thao, tôi cũng mua sách báo về đọc sơ sơ, tuy nhiên đang chơi thuyền buồm và xe đạp leo núi nên cũng chưa thực sự hiểu gì nhiều về golf. Năm 1985, tôi sang bang Arizona của Mỹ tham dự 1 cuộc họp của công ty. Ở đây có một sân golf 27 lỗ rất đẹp nên hoạt động ngoài giờ mọi người đều nhất trí chọn golf. Tôi không còn lựa chọn nào khác đành vác gậy ra sân cùng mọi người. Các bạn đến từ Thái Lan, Nhật Bản, Hàn Quốc, Philippine… đều đánh golf bài bản, chỉ có mình tôi… Ấy vậy mà tôi cũng ra sân, cũng swing trừ mấy quả vụt hụt ra thì banh đi rất bổng và xa. Dù có hơi mắc cỡ nhưng cuối cùng tôi cũng chật vật chơi xong được một vòng golf, hoàn toàn là nhờ vào khéo tay đánh dẻo. Người ta tập chán chê mới ra sân đánh. Còn tôi thì đi đánh ngoài riết rồi mới biết là phải đến sân tập. Lúc đấy thì ôi thôi, quá trễ rồi. Tôi đã mất căn bản ngay từ đầu, lại cậy mình có sức khỏe và sự khéo léo nên các thói quen xấu không thể sửa được.
PV: Đến khi nào anh mới nhận ra được vấn đề nghiêm trọng này?
Golfer Thăng: Tôi nhận ra sớm lắm kia. Mọi người xung quanh như bạn bè, bà xã, con cái luyện tập rất bài bản và công nhận dù họ có yếu hơn hay không khéo léo bằng mình nhưng vẫn đánh hay như thường. Lúc đó tôi ngộ ra là đánh kiểu tự phát như mình nghĩ là sai rồi. Bây giờ khi người ta nhờ tôi chỉ cho đánh golf, tôi đều nói muốn chỉ cho thì cũng được nhưng tôi chỉ anh biết cảm giác cầm gậy nó thế nào thôi. Còn nếu muốn chơi golf thực sự thì phải tìm một ông thầy tốt. Mặc dù nhận ra vấn đề sớm nhưng các thói quen xấu đã ăn vào cách chơi, tôi vụt gậy theo bản năng thấy cũng không kém người ta. Nhưng càng về sau, khi sức khỏe mình yếu đi, lúc đấy càng chơi càng dở. Dở đến độ chán chả muốn cầm gậy nữa. Vậy là tôi đã ngồi lại để suy nghĩ, và quyết tâm quay lại tập luyện từ đầu để hoàn thiện kỹ thuật các động tác.
PV: Vậy là anh đến với golf cũng chỉ vì lí do công việc. Thế thì anh cũng chẳng hay ra sân lắm đâu nhỉ? Vì đam mê của anh lúc ấy vẫn là đua thuyền buồm cơ mà. Anh cũng đã từng tham gia rất nhiều các giải đua thuyền quốc tế hấp dẫn đấy thôi!
Golfer Thăng: Tôi là một trong những người chơi golf thường xuyên nhất ở Việt Nam. Người ta một tuần làm việc 6 ngày, còn tôi, tôi nói tôi chơi golf 6 ngày. Lần chơi dài nhất là liên tục 23 ngày, ngày nào cũng đánh, không đánh không được, giống như cơ thể mình cần ăn cơm vậy đó. Có những hôm đi bộ chơi hết 36 lỗ, về nhà nghỉ một ngày, ngày hôm sau lại bắt đầu chơi. Tôi cũng rất ham đua thuyền. Nhưng ở Việt Nam thì ít có điều kiện chơi môn này nên tôi dành hết đam mê cho golf.
PV: Chơi vậy tốn nhiều thời gian quá! Anh không bận sao?
Golfer Thăng: Hiện tôi chả bận gì cả (!) (Trong khi ngồi một lát thì thấy điện thoại của anh réo liên tục). Tôi là thành viên sáng lập nhiều công ty và Tốp Ten chỉ là một trong số đó. Từ năm 2005, dịp tôi tròn 45 tuổi tôi đã định ra chương trình cho riêng mình. Công ty đã được tổ chức theo quy trình, nhân viên có thể tự làm việc, họp hành cũng có kế hoạch trước. Mà quả thật nếu có công việc thì tôi luôn có thể giải quyết trong buổi sáng để buổi chiều ra sân golf.
PV: Anh có đồng ý rằng tính cách của các golfer sẽ “hiện nguyên hình” khi chơi trên sân không? Bản thân anh sẽ bộc lộ mặt tính cách nào của mình trong cuộc chơi?
Golfer Thăng: Hoàn toàn đúng! Trong 27 năm qua tôi đã chơi với đủ loại “binh chủng”, gặp đủ các tình huống hỉ, nộ, ái, ố trên sân golf. Golf - đúng là nơi để thể hiện tính cách của người chơi. Anh có thể giấu được trong mấy vòng đầu, nhưng về lâu về dài thì chẳng thể nào giấu mãi được. Còn về cá tính của tôi trên sân, có người nói sôi nổi cũng đúng. Không chơi thì thôi nhưng nếu đã cầm gậy golf ra sân thì phải hết mình. Gặp người nào vừa chơi mà vừa làm việc là tôi thấy rất khó chịu. Tôi cũng ưa nói đùa chút để cho cuộc chơi thoải mái hơn. Ví dụ banh lạc vào rừng cây, tôi vui vẻ nói “Tôi là Tiger mà. Tiger thì phải vào Wood thôi”. Nhưng có lẽ cá tính mạnh nhất là độ lì, dẫn đến biệt danh Thăng “cá sấu” của tôi.
PV: Người ngoài có cảm giác rằng các golfer trong nước chỉ a dua nhau học đánh golf cho bằng bạn bè chứ thực chất họ cũng chẳng tha thiết gì với môn thể thao này. Trước đây các doanh nhân rủ nhau tập tennis. Nhưng khi có golf, họ lại rủ nhau bỏ tennis để mua gậy golf. Tôi đoán trong tương lai nếu có môn nào “sang” hơn golf, họ lại bỏ golf ngay. Anh có nghĩ thế không?
Golfer Thăng: Rất có khả năng! Hùa theo đám đông là tâm lý chung của đa số người Việt. Có người chơi thật, có người theo phong trào cho có. Nếu như có ra thêm môn gì nữa, tôi không biết, nhưng nếu đủ sức hấp dẫn tôi hơn golf thì tôi sẽ chơi môn đó. Đây là chuyện hoàn toàn bình thường.
PV: Theo anh những người chơi golf lâu năm, với những golfer mới chơi có điểm gì khác nhau không ạ?
Golfer Thăng: Những người chơi golf từ lâu như tôi hầu hết đều là bị lôi kéo từ những đối tác nước ngoài, nhưng không nhiều vì chơi golf tốn kém thời gian và tiền bạc. Thời điểm mà phong trào golf rộ nhất là lúc thị trường chứng khoán và bất động sản lên. Một nhóm người có tiền bắt đầu ào ra sân golf. Hai năm gần đây, còn có những nhóm rất trẻ. Gặp họ thì phân biệt được ngay, nói cười ồn ào và ít tôn trọng các nguyên tắc ứng xử có văn hóa trên sân golf. Tôi cho rằng sau này, khi đã cọ xát nhiều, họ sẽ nhận ra họ cần thay đổi điều gì.
PV: Vâng, xin cảm ơn những chia sẻ của anh!
- HỎI CHUYỆN GOLF VỚI MARTIN SCHULZ Giám đốc Kinh Doanh v Tiếp thị Mercedes Benz Việt Nam - November 5th, 2011
- CHÂN DUNG “KHÔNG MỚI” CỦA NHÀ ĐƯƠNG KIM VÔ ĐỊCH - September 28th, 2011
- GOLFER HỒNG QUÂN - KẺ SĂN ĐẠI BÀNG - September 5th, 2011
Đánh giá cho bài viết này: Số lượt xem bài viết này: 181 lượt xem

















